Bà Thơm buồn rầu kể:
- Anh mạnh anh ấy vào quán đòi đi nhân viên. Chị nào có muốn không cho đi, em ở đây em cũng biết nhà chị có dám láo với ai bao giờ đâu. Anh ấy vào nhà chị chị còn phải đi mua đồ ăn về cho anh ấy ăn. Cũng đi nhân viên nhiều lần chị có dám lấy tiền đâu.
Anh cái banh vào ***, nghe bà ấy kể chuyện về thằng khốn nạn ấy bằng cái giọng nể sợ tôi càng thấy bực. Tôi nói:
- Mới đợt trước vào quán em bị đập cho vỡ đầu đấy. Đm xong ăn vạ lấy 10 củ, giờ còn vào thì băm hết.
Bà Thơm nói:
- Thì thế anh ấy giờ mới xuống chỗ chị, trước định vào nhà em quấy để đi nhân viên nhưng bị đánh nên giờ ngoài chỗ chị bắt nạt được ra thì còn đi được đâu nữa. Đợt đó anh ấy thấy em lạ lạ tưởng người khác đến làm. Chứ biết em làm cho chị em thì bố bảo...
Tôi nói tiếp:
- Không bật được thì sao không cho nhân viên đi. Nhùng nhằng với nó để nó đánh cho khổ thân.
Bà Thơm hai tay đan vào nhau kể tiếp:
- Thì chị cũng bảo nhân viên đi mà, nhưng khổ lắm anh ấy có đi ở nhà nghỉ đâu. Toàn lôi về nhà hành cả đêm, xong còn không chịu đeo bao. Mà đập đá xong có chịu ngủ đâu, toàn hành hạ nhân viên....toàn.....nên nhân viên nó sợ.
Thấy bà ấy ấp úng nói không hết câu tôi mới vặn hỏi:
- Toàn làm sao, nói thẳng với nó muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099694/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.