Chuyện Tuyết có bùa hay không chỉ là trong suy đoán. Nhưng chuyện bùa ngải trên dân tộc vẫn luôn là một bí ẩn chưa được giải đáp. Chẳng thế mà lắm khách chỉ cần nghe nhân viên nói tiếng dân tộc thôi là đủ sợ hết hồn, không dám bén mảng luôn. Ngày trước đến bây giờ lúc nào có nhân viên mới tôi cũng phải dặn kỹ:
- Cấm trước mặt khách không được nói tiếng dân tộc đâu đấy. Khách nó sợ, tụi mày cứ xổ tiếng dân tộc nó không dám vào đâu.
Thấy dân làng đồn đại nhiều ông bị gái dân tộc bỏ bùa đến thân tàn ma dại, lang thang như chó hoang mèo dại. Mồm tôi lúc nào cũng nói không tin nhưng nói thật cũng không dám phủ nhận. Đó cũng là một trong những lý do không muốn dây dưa, dính dáng đến đám nhân viên nhà. Điên điên nó chụp trộm cmn một bức hình mang về quê nhờ thầy yểm thì đúng sấp mặt. Cho nên cũng khuyên các bác cũng cố mà né. Kẻo một ngày nắng thì mặc áo mưa, mà buổi trưa lại đòi trời tối thì bỏ mẹ.
Con Tuyết là trường hợp tôi nghi vấn nó có Bùa nhất. Ngày trước có Dung mama bị đám nhân viên đồn là làm bùa Mắt Rắn, bùa đó khiến ai nhìn vào mắt nó cũng thấy thích. Nhưng đợt ấy tôi không tin vì cái Dung nó cũng ưa nhìn, lại chiều khách tới bến. Biệt danh *** Cao Su mà lại, đôi khi nó làm chỉ vì Sinh Lý. Ngày mà không đi nổi 10 cái là không thoải mái rồi. Nó như thế đông khách là chuyện bình thường. Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099693/quyen-2-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.