Từ lúc quán bị đập làm ăn càng ngày càng khó khăn. Chỉ có đúng thời điểm hai em miền Tây xuống là còn cá kiếm được gần tuần. Thời điểm đó có gái xinh, hàng tuyển nhân viên cũng đủ làm nên thu nhập ổn định. Từ lúc hai em miền Tây về thì ngoài Quỳnh thuộc dạng được, Hoa thì tàm tạm, Tuyết vêu thì thôi miễn bàn rồi..Nhân viên không được ngon, khách vào lắm hôm kén quá chỉ liếc qua một phát là phắn luôn. Có hôm như này mới ác, Tuyết vêu biết mình xấu nên nó có bài của nó. Buổi tối nó ăn mặc cũng gọn gàng, ngồi lúc nào cũng quay mặt vào trong. Hôm đó có một thanh niên đi vào nhà lúc đó còn mỗi mình nó, khách mới đứng ngoài hỏi:
- Nhà còn ai không anh..?
Tôi trả lời:
- Giờ đi làm hết rồi anh ạ...Còn em áo đen đang ngôi trong kia, anh vào xem được không..??
Khách thì ngại vào trong, đứng ngoài suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Thôi thế em đi em đấy cũng được..!!
Tôi mới gọi Tuyết đứng lên đi khách, Tuyết đứng lên nhưng hơi cúi mặt, nó lấy tay che mồm đi ra. Khách thấy lạ lạ liền nói:
- Cười gì thế em, bỏ tay ra anh xem mặt cái nào..??
Tiến thoái lưỡng nan Tuyết đành bỏ tay che mồm xuống. Vừa thấy quả bồ cào khách hơi choáng váng, tay khách vẫn cầm tiền chưa kịp đưa tôi. Thấy khách hơi ái ngại tôi nói:
- Em này ngoan lắm, đi đi có khi lại thích...Ngoan mà hiền, chiều chuộng các kiểu.
Khách rụt mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099698/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.