Tinh muốn tìm hiểu, lại không biết bản thân nên bắt đầu từ đâu. Cậu nhìn Hùng Âm rời nhà với bộ đồ quen thuộc, còn hôn hai đứa nhóc đầy yêu thương rồi mới đi.
Chiếc xe con bốn chỗ di chuyển ra khỏi cổng, chẳng mấy chốc, tiếng động cơ đã xa dần.
Tinh nhìn định vị điện thoại mà tối qua bản thân cài vội vào điện thoại của anh. Chiếc xe lái dần ra khỏi nội thành, hướng đến chỗ trường quân khu rồi thoáng khựng lại. Sau đó đi vào bên trong.
Hùng Âm vẫn tới chỗ làm như thường, vậy lúc tối về anh đi đâu?
Cả ngày hôm đó, Tinh đều không rời mắt khỏi điện thoại, chăm chú quan sát xem Hùng Âm đã di chuyển tới những chỗ nào. Đến giờ tan tầm, tốc độ di chuyển của định vị nhanh hơn, đoán chừng đã lên xe để đi.
Vẫn là dọc theo đường cũ, trở lại nội thành, sau đó… về nhà.
“Hai con nay ở nhà có ngoan không?” Hùng Âm hôn mạnh lên má hai đứa nhóc, yêu thương mà tung cao lên.
Tiếng trẻ em cười như nắc nẻ vang lên trong phòng khách. Tinh vừa chột dạ, vừa tò mò hỏi. “Sao nay về sớm thế?”
“Giờ này là đúng giờ về nhà rồi còn gì?” Hùng Âm nhìn cậu. “Mọi khi có việc bận trên cơ quan nên về hơi muộn. Sao thế? Nhớ tôi?”
Nói rồi còn hích vai cậu một cái, cười đến là gợi đòn.
Tinh đỏ mặt xô người ra, đủng đỉnh đi lên lầu. Tối đó, cậu nhân lúc Hùng Âm đang tắm, tắt chế độ GPS sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-oc-sen-de-duoc-tram-trung/2647908/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.