Cha phải ra ngoài một chuyến để bàn chuyện làm ăn, mẹ thì đi đón Đoạn Tiểu Lâu, còn Đoạn Hứa thì không thấy bóng dáng đâu. Phương Chi ngồi trong phòng bếp nhỏ ở lầu hai đợi cháo chín, lúc Đoạn Khinh Trì mở cửa phòng ngủ phụ ra thì thấy được cậu đang ngồi đó. Hắn đứng ngắm nhìn bóng lưng của cậu hồi lâu.
Phương Chi cũng không phát hiện ra hắn, cậu vẫn ngồi buồn chán tự nghịch ngón tay của mình. Lát sau cậu đứng dậy tắt bếp, cho muỗng vào khuấy cho cháo nhừ. Xong xuôi thì vừa kịp Đoạn Khinh Trì rửa mặt xong, hắn ngồi vào trước bàn ăn rồi đột nhiên nói: "Em thu dọn đi, chúng ta phải dọn ra ngoài ở rồi."
Phương Chi chớp chớp mắt, không hiểu sao hôm nay cậu cứ thấy Đoạn Khinh Trì làm cho cậu có cảm giác thân thuộc thế nào. Thái độ của hắn khác hẳn mấy ngày trước, tuy vậy nhưng Phương Chi không dám hỏi nhiều. Cậu chỉ sợ đối phương sẽ đột nhiên nhắc lại chuyện ly hôn, nghe hắn nói vậy chỉ thuận theo gật gật đầu.
Mãi sau cậu mới chợt phản ứng lại kịp, nghiêng đầu hỏi: "Khi nào ạ..."
"Trước khi kết hôn thì đã bố trí xong mọi thứ rồi, bên đó lúc nào cũng có thể dọn sang được. Em đi soạn những món mình cần mang theo đi." Đoạn Khinh Trì nhìn chằm chằm cậu hồi lâu rồi đưa tay qua phủi xuống một sợi lông mi rơi trên mắt cậu. Phương Chi hoảng hốt tới làm rơi cái muỗng trong tay, cậu bối rối cúi gằm đầu xuống nhặt lên.
Đoạn Khinh Trì rút vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-chong-cau-ta-chet-roi/3598056/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.