Đương nhiên là Vu Dư Hạnh sẽ không gửi đoạn video này cho mẹ, không thì mẹ cậu lại tưởng con trai mình đang làm cái gì đó lạ lùng.
Nhưng cậu cũng không định chụp thêm tấm nào khác, chỉ định lấy một khung hình từ đoạn video này, chọn chỗ hơi mờ, nhìn không thấy áo bị ướt, lại còn làm vẻ mặt nghiêm túc, gửi đi là được rồi.
Vu Dư Hạnh vừa nghịch điện thoại, vừa lặng lẽ, như vô tình mà dựa gần lại phía Tịch Dương.
Ảnh gửi đi rồi, lúc này Vu Dư Hạnh đã đứng ngay bên cạnh Tịch Dương.
"Áo ướt rồi." Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh cúi đầu nhìn: "Không sao, chỉ hơi dính tí thôi."
Tịch Dương nhìn về hướng xe chạy đến, một lúc lâu, lại mở miệng: "Bài tập, cho tôi một bản được không?"
"Bài... à," Vu Dư Hạnh hiểu ra: "Ý cậu là đoạn video lúc nãy à?"
Tịch Dương: "Ừ."
Vu Dư Hạnh có cảm giác như cá đã cắn câu.
Rõ ràng là cậu còn chưa thả mồi cơ mà.
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Được thôi."
Cậu tỏ ra rất tự nhiên, thoải mái, kiểu như "video này cậu quay mà, cậu muốn cũng là bình thường thôi".
Gửi qua xong, Tịch Dương liền mở ra xem.
Đã vậy thì, Vu Dư Hạnh cũng ghé lại cùng xem thêm một lần nữa.
"Cậu có nhận ra mình tiến bộ rồi không?"
Vừa nói, Vu Dư Hạnh lại dựa sát thêm chút nữa.
"Cậu căn góc chuẩn đặt tôi ngay điểm vàng rồi đấy."
Vu Dư Hạnh đưa tay ra, vừa giả vờ chỉ video, vừa khẽ chạm vào tay Tịch Dương, như chạm như không.
"Wow, ánh sáng góc này chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302458/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.