Vu Dư Hạnh thì sợ gì chứ.
"Đương nhiên là không sợ rồi." Vu Dư Hạnh bày ra vẻ nghiêm túc: "Chuyện của chúng ta cũng nên có một cái kết rồi."
Tịch Dương gật đầu: "Đúng vậy," rồi lại hỏi: "Chúng ta có chuyện gì?"
Vu Dư Hạnh "suỵt" một tiếng với Tịch Dương: "Thì mấy chuyện đó đó, suỵt, không thể nói ra được."
Tịch Dương cười sâu hơn, ánh mắt sau tròng kính cong cong: " Vu Dư Hạnh, sao cậu đáng yêu thế."
Xe buýt trường dừng lại, đón mấy bạn học đi bộ ven đường.
Mấy người đó ngồi ngay phía trước bọn họ, Tịch Dương liền thu tay đang khoác lên Vu Dư Hạnh về.
Xe lại khởi động, Vu Dư Hạnh suy nghĩ một hồi, vẫn hỏi: "Cậu muốn làm chuyện xấu gì vậy?"
Không hiểu có gì buồn cười, Tịch Dương bỗng bật cười.
Sau đó hắn đưa tay ôm cổ Vu Dư Hạnh, kéo cậu lại gần.
"Bí mật." Tịch Dương ghé sát tai Vu Dư Hạnh nói.
Vu Dư Hạnh: "Hừ."
Cậu đẩy Tịch Dương ra, ngồi ngay ngắn lại.
Làm vậy khiến Vu Dư Hạnh hơi nóng lên.
Không biết là do thời tiết hay do máu dồn lên, mặt đỏ tim đập, cổ còn rịn mồ hôi.
Mẹ nó chẳng phải chỉ bị ôm một cái thôi sao...
Thế mà cậu lại không dám mở miệng, lặng lẽ dựa vào ghế, sợ Tịch Dương đột nhiên lại trêu mình, nhìn thấy sự lúng túng của cậu.
Nhưng cũng có thể thật sự là nóng, tai của Tịch Dương cũng đỏ ửng.
Buổi trưa ăn nướng là do Tịch Dương chọn, Vu Dư Hạnh cảm thấy có một người bạn vừa chịu nghe góp ý vừa giúp mình quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302457/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.