Câu "bạn trai" này làm cho Vu Dư Hạn choáng váng ngay tại chỗ.
Cậu sợ tiếp theo Trần Tử Đồng sẽ nói linh tinh, liền vội nói: "Bên cạnh tôi có người."
Trần Tử Đồng phát ra ba tiếng "ồ ồ ồ" đầy ăn ý: "Cậu đang bật loa ngoài à?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ."
Trần Tử Đồng lập tức tỏ ra hiểu chuyện: "Thế thì thôi, mai gặp nha."
Cúp điện thoại, Vu Dư Hạnh tiếp tục ăn bún.
Ăn được một lúc, liền nghe bên phía Tịch Dương vang qua một câu: "Tại sao lại là bạn trai?"
Vu Dư Hạnh trước "ồ" một tiếng, sau lại "à" một tiếng: "Không hiểu nữa, hình như con gái bọn họ rất thích nói kiểu này?"
Tịch Dương gật gù, tỏ vẻ đã hiểu: "Quan hệ giữa cậu với cô ấy tốt hơn tôi tưởng."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Cậu tưởng thế nào?"
Tịch Dương khẽ cười: "Không tưởng tượng gì cả."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nghĩ tôi với cô ấy không thân à?"
"Cũng không hẳn," Tịch Dương lắc đầu: "Các cậu còn từng học thêm Hóa cùng nhau."
Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Cái này cậu cũng biết," cậu đặt đũa xuống, nói tiếp:
"Cậu hình như rất hiểu tôi đấy."
Tịch Dương: "Bỏ chữ 'hình như' đi."
Đã vậy, Vu Dư Hạnh tiện lời giải thích: "Dì tôi với mẹ cô ấy là bạn, học thêm Hóa chính là mẹ cô ấy giới thiệu."
Cậu nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Có lẽ do hồi đó tan học về cùng nhau, bị mấy bạn cùng lớp thấy, nên mới bắt đầu có mấy tin đồn linh tinh."
Tịch Dương liền thêm mắm thêm muối: "Vu Dư Hạnh học Hóa giỏi thế mà còn đi học thêm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302459/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.