Hạ Tử Yên mơ màng mở mắt, bên má đã hết đau, cảm nhận được cơ thể đang nằm trong vòng tay của người khác thì trừng lớn mắt, cô nhẹ nhàng nghiêng đầu đập vào mắt cô là gương mặt đẹp trai ấm áp của anh.
Đầu nhỏ của Hạ Tử Yên hoạt động hết công suất “sao cô lại ngủ trên giường của anh, sao anh lại ôm cô ngủ??” dòng kí ức đêm qua dội về, sao cô có thể khóc nhè rồi ngủ luôn trong lòng anh như thế, cô nhẹ nhàng xuống giường ra ngoài, thu dọn hết đồ đạc thì vội chạy về nhà.
Trở về nhà, cô ngồi sụp xuống sàn, gương mặt đỏ au, không nghĩ nhiều cô thu dọn những thứ cần thiết vào vali, rồi cho mật ong vào balo rồi rồi đi ra khỏi nhà. Giờ nơi an toàn để cô tránh mặt anh cũng như gia đình kia chỉ có thể là Lục gia.
Đến cổng Lục gia, cô xuống xe, đồng chí gác cổng đã quen mặt cô nên niềm nở mở cổng cho cô, cô chào hỏi mấy câu rồi kéo vali vào trong, do biệt viện của Lục gia rất lớn nên cô đi bộ muốn sụi cái chân.
Vào đến phòng khách thấy mọi người và dì Ánh Hoan đang bận rộn sắm đồ tết, cũng chỉ còn 2 tuần nữa là tết nguyên đán rồi. Cô nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Dì ơi.
Tô Ánh Hoan nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu lại nhìn thấy cô thì vậy tay gọi cô lại.
- Yên yên đến đúng lúc quá, Tiểu Nhiên đi du lịch với thằng nhóc thối kia rồi, mai mới về, cũng sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919374/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.