Trên xe sự im lặng bao chùm, cùng với không gian nhỏ của xe làm cô cảm thấy thật khó thở. Cô không dám nhìn anh, cũng không dám nói chuyện. Bông nhiên anh lên tiếng phá tan bầu không khí:
- Tiểu Yên.
Hạ Tử Yên nghe anh gọi mà giật cả mình, lí nhí trả lời:
- Dạ.
- Sao em không nghe điện thoại của anh cũng không trả lời tin nhắn.
Hạ Tử Yên im lặng, trả lời thế nào đây, trả lẽ cô nên trả lời là em cố ý không nghe hay em không muốn trả lời.
- Hmm, chắc là lúc anh gọi em không cầm điện thoại.
- Vậy sao, vậy sao em không gọi lại cho anh.
- Em không để ý.
- Thế còn tin nhắn.
- Em xin lỗi.
Sự im lặng lại bao chùm, anh cũng không hỏi nữa, mỗi lần anh hỏi là cô giảm 10 năm tuổi thọ mất.
Lái xe thêm một lúc thì đến tiệm hoa. Một tiệm hoa rất đẹp, cô chưa từng đến tiệm hoa nào nhìn thơ mộng thế này. Ở đây có nhiều loại hoa đắt đỏ. Thấy cô tiến vào, một người phụ nữ trung niên bước đến hỏi: Xin chào, cô có thể giúp gì cho cháu không.
- Xin chào, cô có giúp cháu bó một bó hoa cát tường, và một bó hoa hồng nữa ạ.
- Được, 2 cháu qua kia ngồi ở kia chờ một chút nhé.
Cô gật đầu cùng anh ngồi xuống bàn chờ, anh nãy giờ có vẻ tâm trang của anh không được tốt lắm. Chắc là đang khó chịu gì đó. Cô lấy điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919370/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.