Đằng sau vang lên tiếng bước chân, cô cũng chả thèm quan tâm ngồi im nhìn vào màn hình điện thoại. Người đó đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, đưa cho cô chiếc áo khoác của cô. Giờ cô mới chịu ngước mắt lên nhìn, nói:
- Sao anh lại ra đây.
- Anh muốn ra hít thở không khí, em mau cầm lấy áo đi.
- Cảm ơn anh.
Cuộc đối thoại kết thúc cả hai im lặng nhìn ngắm bầu trời đêm, cô lên tiếng phá tan bầu không khí:
- Tề Phi, anh vì sao cứ phải quan tâm đến em.
Tề Phi không trả lời.
- Vì sao cứ phải làm em hiểu lầm, vì sao chứ, chỉ vì em là em của người anh thích sao.
Tề Phi vẫn im lặng, cô cũng không hỏi nữa, đứng dậy muốn rời đi, thì anh nắm lấy bàn tay cô, chầm chậm lên tiếng:
- Anh không biết, chỉ là không cầm lòng được, em đừng đi ngồi ở đây với anh thêm một chút.
- Ừm, nhưng em mệt em muốn rời khỏi đây, anh có thể giúp em không.
Tề Phi gật đầu, nắm tay cô ra xe nhưng bị cô rút tay ra, cô không muốn quá thân thiết với anh nữa vì cô sợ bản thân sẽ bị tổn thương thêm lần nữa. Tề phi nhìn bàn tay trống không cảm giác mất mát lan dần trong lòng anh.
- Em vào lấy đồ, đợi em.
- Ừm, đi đi.
Vào trong phòng khách cô lấy túi khăn và mũ, mặc kệ họ đang nhìn cô, cô vẫn một mực im lặng.
Trình Bách Điền:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919378/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.