“Bởi vì ta có giá trị.”
Ta đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo.
“Trong mắt ngươi, ta là nữ t.ử thương hộ đầy mùi tiền.”
“Nhưng trong mắt Nhiếp chính vương, ta là một cái túi tiền có thể giúp y lấp đầy quốc khố.”
“Cố Bắc Thần, ngươi tự cho mình thanh cao, khinh thường tiền bạc.”
“Nhưng cuối cùng, ngươi vì tiền mà vay nặng lãi, vì tiền mà mua cống phẩm giả, cũng vì tiền, mới rơi vào kết cục ngày hôm nay.”
“Cái ngạo cốt của ngươi, không đáng một đồng.”
Ta xoay người bước ra ngoài.
“Ngươi cứ ở lại đây mà chuộc tội cho tốt.”
“Ta đã dặn dò cai ngục rồi, nếu ngươi c.h.ế.t trong này, món nợ này sẽ không còn ai trả. Cho nên, bọn họ sẽ để ngươi sống.”
“Sống một cách còn đau khổ hơn c.h.ế.t.”
Sau lưng truyền đến tiếng gào thét tuyệt vọng của Cố Bắc Thần:
“Thẩm Thính Lan! G.i.ế.c ta đi! Ngươi g.i.ế.c ta đi!”
Ta không quay đầu lại.
Bởi vì ta biết, đối với loại người như hắn, tước đoạt hy vọng của hắn, còn đau đớn hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.
11
Cố Bắc Thần bị phán lưu đày ba nghìn dặm, xăm chữ lên mặt sung quân.
Nhưng số tiền hắn nợ ta vẫn chưa trả xong, nên ta sai người đưa hắn tới mỏ đá khổ cực nhất nơi biên cương.
Đó là sản nghiệp của Thẩm gia.
Hắn sẽ ở đó khuân đá suốt cả đời, cho đến khi trả đủ mười nghìn lượng bạc kia.
Tính theo tiền công của hắn, đại khái phải mất hai trăm năm.
Xử lý xong Cố Bắc Thần, đến lượt Vĩnh Ninh quận chúa.
Dù nàng ta trong yến sinh thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-huy-hon-ta-don-sach-phu-trang-nguyen/5214424/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.