Vĩnh Ninh quận chúa chộp lấy chén rượu trên bàn, hung hăng ném thẳng vào mặt Cố Bắc Thần.
“Ai cho ngươi vay? Bản quận chúa thiếu chút đồ đó của ngươi sao? Chính ngươi tham hư vinh, còn muốn kéo bản quận chúa xuống nước!”
Rượu hòa lẫn với m.á.u, chảy dọc theo gương mặt Cố Bắc Thần.
Cuối cùng, hắn tuyệt vọng rồi.
Hắn quay đầu lại, giữa đám đông người xem, tìm kiếm một điều gì đó.
Rồi hắn nhìn thấy ta.
Ta đứng ngay đầu cầu thang, lặng lẽ nhìn toàn bộ cảnh tượng này.
Ánh mắt bình thản, như đang nhìn một con kiến sắp c.h.ế.t.
“Thẩm Thính Lan…”
Cố Bắc Thần dường như đã hiểu ra điều gì, khàn giọng gào lên:
“Là ngươi! Là ngươi bày mưu tính kế! Tiền trang Vạn Lợi là người của ngươi! Cây san hô này cũng do ngươi sắp đặt!”
“Lý đại nhân! Ta muốn tố cáo! Là Thẩm Thính Lan hãm hại ta!”
Lý thượng thư thậm chí không thèm liếc ta lấy một cái, trực tiếp đá mạnh một cước vào n.g.ự.c Cố Bắc Thần.
“Đồ hỗn trướng! C.h.ế.t đến nơi rồi còn dám vu oan cho người khác?”
“Thẩm cô nương là quý khách của phủ Nhiếp chính vương, mấy ngày nay đều bận rộn lo liệu lương thảo vận chuyển cho triều đình, lấy đâu ra thời gian đi để ý tới loại vô lại như ngươi?”
“Dẫn đi!”
Cố Bắc Thần bị kéo đi.
Một chiếc giày của hắn rơi lại trên đất, bị quan sai qua lại giẫm nát không thương tiếc.
Yến tiệc tan rã trong không vui.
Vĩnh Ninh quận chúa tức giận đập phá cả căn phòng, cuối cùng trong ánh mắt chỉ trỏ của mọi người, chật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-huy-hon-ta-don-sach-phu-trang-nguyen/5214423/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.