Hôm sau đoàn rước dâu của Mặc gia đúng giờ xuất hiện ở cửa nhà Ngưu đại, đón Tạ Dương một thân hỷ phục màu đỏ thẫm đi. May mắn Mặc gia còn biết may cho cậu một bộ đồ nam, nếu không sẽ còn có chuyện cười cho người ta bàn tán. Nhưng cho dù không có chuyện đó thì vẫn còn chuyện khác để nói. Ví như đám cưới không tổ chức tiệc tùng, kiệu hoa chỉ đến rước Tạ Dương rồi vội vàng rời đi. Mọi người còn cười khẩy nói không biết đến Mặc gia có được làm lễ bái đường hay không nữa. Nhà Ngưu đại giống như ném được mớ rác, đến cửa nhà đều không thèm dán chữ hỉ. Tạ Dương vừa được đón đi thì họ lập tức đóng cửa không tiếp khách, cũng không biết làm cho ra dáng một chút để làng sớm xem. Thật sự là khiến người chê cười không thôi.
Bà con vừa bởi vì bát quái mà tò mò đến xem vừa nghĩ ăn cái tiệc đều không khỏi lắc đầu ngao ngáo. Rốt cuộc là bán đi cho nên mới không chịu làm cho đúng quy cách tổ tiên sao?
Cũng không ít người chê cười Mặc gia. Mang tiếng là đại tộc... À không, bởi vì họ chính là đại tộc, còn không cùng họ với thôn, cho nên không cần phải giữ lễ nghi hay quan tâm điều tiếng!?
Lại nói, cái thôn này gọi là là Tạ thôn. Chính là bảo, cả cái thôn người đa phần đều là họ Tạ.
Đa phần thôi, chính là cũng có họ khác, đại loại như họ Mặc. Mặc gia đại tộc duy nhất trong cái thôn này, di dân đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962271/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.