"Nghe gì chưa? Nhà Ngưu đại sắp gả con trai út Tạ Dương cho Mặc gia ở cuối thôn đấy!"
"Gả cái gì mà gả! Là bán thì có!"
"Suỵt! Nói nhỏ thôi."
"Xì!"
Lưu đại thẩm bị nhắc nhở thì khịt mũi coi thường: "Còn là bán con mình xung hỉ cho một tên bệnh hoạn sắp chết đến nơi rồi, người còn không ra người, quỷ không ra quỷ. Cha mẹ nào lại nhẫn tâm đến như vậy. Chắc đang đánh chủ ý lên gia tài của Mặc đại thiếu gia nhà đó chứ gì!"
"Bà Ngưu đến kìa!"
Đương lúc mấy người phụ nữ đang giặt giũ bên bờ suối bởi vì lời nói không biết kín mồm kín miệng của Lưu đại thẩm dọa cho choáng váng thì bỗng nhiên ai đó kinh hô lên. Đám người vừa nghe đến xưng danh kia thì vội vàng cúi đầu giả chết. Đến cả Lưu đại thẩm mới rồi còn hùng hổ hiện tại cũng im lặng, nhưng có thể thấy trên mặt của bà đầy sự bất mãn.
Sau tiếng hô kia thì một người phụ nữ một thân áo vải có vẻ cũ đũng đĩnh cái eo thô đi đến. Ngũ quan có phần chanh chua lại còn có cặp mắt hơi xếch lên trên cùng nốt ruồi trâu ở mé trái cằm. Phải nói nó thật sự là một dung mạo không dễ được người ưa thích. Mà có khi chính bà ấy cũng chẳng ưa gì người ta. Bà ấy không ai khác chính là vợ của Tạ Ngưu mà người trong thôn hay gọi là Ngưu đại. Bản thân bà ấy cũng được gọi là bà Ngưu.
Thật ra không cần Lưu đại thẩm nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962274/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.