Hỉ phòng Tạ Dương đang ngồi chính là khuê phòng của đại thiếu gia Mạc gia trang hoàng lại mà thành. Dù đã nói Mặc đại thiếu gia không được yêu thương nhưng nói gì thì hắn vẫn là đại thiếu gia, đại viện của hắn khang trang là khỏi bàn. Như vậy đương nhiên phòng của hắn cũng sẽ rộng lớn bề thế hơn cái ổ chuột của Tạ Dương rồi.
Nhưng lúc này đây Tạ Dương chỉ ước làm sao nơi này chỉ là cái ổ chuột của cậu...
Tạ Dương đầu đội khăn hỉ, tầm mắt không thể nhìn thấy toàn bộ căn phòng được nến đỏ thắp đến sáng trưng nhưng thông qua một góc dưới khăn hỉ cậu vẫn là biết được. Ban đầu cậu nghĩ nơi này sáng sủa như vậy chắc là sẽ không nguy hiểm đi, không giống như cái ổ chuột của cậu vừa nhỏ vừa tối, cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Cho dù cậu đã định thắp đèn cả đêm thì nữa chừng đều sẽ bị rất nhiều lý do mà tắt mất, dọa cậu nữa đêm bởi vì trời lạnh mà vô tình tỉnh lại sợ đến rút vào trong chăn mỏng run rẩy đến sáng. Có điều Tạ Dương đã an tâm quá sớm. Chính vì khăn hỉ mà tầm nhìn của cậu trở nên hạn hẹp. Không gian trong phòng bởi vì chỉ có mình cậu cho nên cảm giác đối với xung quanh của Tạ Dương lại càng phóng đại hơn. Chỉ một chút âm thanh nhỏ thôi cũng sẽ khiến Tạ Dương run bắn.
Đổi lại là người bình thường, không nghi thần nghi quỷ thì chắc sẽ không sao đâu. Nhưng Tạ Dương lại khác. Từ khi sinh ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962269/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.