Hôm nay là một đêm không trăng. Cửa phòng mở ra không thể làm cho không gian nơi này sáng hơn mà chỉ khiến bóng tối bên ngoài không chút cố kỵ tràn vào. Bởi vì khoảng cách giữa hai nơi, Tạ Dương dù rất cố gắng cũng không thể nhìn đến được của phòng. Mà bởi vì ánh nến dội ra bên ngoài, cậu càng không thể nhìn thấy dù chỉ là cái bóng của đối phương để biết kẻ vừa mở cửa là người hay quỷ. Dù trong thâm tâm cậu cho rằng mình đã biết đối phương là ai.
Là Mặc đại thiếu gia sao...
Nhưng mà mới nãy cậu đâu có nghe thấy bên ngoài có âm thanh người đi đến... Dừng dừng Tạ Dương, mày không được nghĩ như vậy! Tạ Dương trong lòng không ngừng trấn tĩnh chính mình. Có lẽ là do cậu đã quá hoảng sợ cho nên mới không có phát hiện ra có người đã đến bên ngoài.
Trong lúc cậu đang suy nghĩ miên man tự trấn an mình thì một đôi chân mang giày hỉ cùng với một góc hỉ phục lộ ra dưới khăn hỉ lọt vào tầm mắt đã tàn nhẫn đánh nát sự cố gắng của Tạ Dương từ nãy đến giờ.
Cậu chẳng có tâm tình nào đi để ý đôi chân kia là đang vững vàng đứng dưới đất, còn có cái bóng của đối phương trải dài dưới ánh nến chứng tỏ hắn là người không phải quỷ. Tạ Dương lúc này toàn thân đã chết cứng, trong đầu xoay chuyển không ngừng những ý nghĩ "người này lúc nào đi đến trước mặt cậu vậy" "một chút tiếng động cũng không có nữa"... Chính là không ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962267/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.