Ánh sáng hơi mờ nhưng đủ để đôi mắt Tạ Dương nhìn thấy được chân diện mục của người trước mặt. Cậu vô thức mấp máy đôi môi tái nhợt cũng không kém đối phương run run gọi: "Mặc đại thiếu gia...?"
"Ừ."
Từ nơi yếu hầu nam tính khẽ nhúc nhích của hắn khẽ phát ra âm thanh. Tuy không rõ lắm nhưng đã bị Tạ Dương lần đầu được đến đáp lại lý giải thành một chữ đó. Ít nhất như vậy cậu sẽ cảm thấy đỡ sợ hơn, như vậy cũng dễ thương lượng hơn đúng không... Suy nghĩ ngây thơ như vậy nếu ai đó biết được, nhất định sẽ càng muốn trêu chọc cậu hơn cho xem. Nhưng Tạ Dương chính là nghiễm nhiên không biết. Trong mắt của Tạ Dương, người trước mặt làn da tái nhợt không chút huyết sắc cứ như người chết. Hốc mắt hơi trũng, gò má gầy gò tuy không phải quá hốc hác cũng chẳng quá khó coi nhưng hiện tại nó lại càng phụ họa cho sự đáng sợ của hắn trong mắt Tạ Dương hơn. Đôi con ngươi màu thủy mặc chìm sâu trong cặp mắt phượng nhìn cậu cứ như muốn đem cậu ăn mất. Còn có cái mát lạnh từ trên làn da của hắn... Tóm lại là không có một nơi nào không khiến Tạ Dương sợ chết khiếp. Mặc dù cậu cảm thấy hắn rất đẹp... Nhưng nếu hắn là quỷ...
"Anh là người đúng không..."
Giọng nói của Tạ Dương cũng nhỏ bé yếu ớt không kém, nhưng đó là vì sợ hãi, không giữ được mà run run chứ không giống như ai kia. Trong lòng cậu nghĩ khác, hỏi ra lại cũng là cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962264/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.