Tạ Dương vừa miên man suy nghĩ vừa đưa mắt nhìn khắp nơi. Cậu không khó nhận ra căn phòng đã đổi khác cũng như chính bản thân cậu sạch sẽ không bình thường. Cậu vẫn nhớ được đêm qua bản thân chẳng khác gì ngụp lặn trong đầm lầy. Cứ nghĩ sáng ra sẽ khó chịu rất nhiều... Cho nên là có người đã giúp cậu lau chùi bản thân. Cậu không khó nghĩ được là ai làm việc này, trong lòng không khỏi cảm thấy tốt hơn. Khó nói còn có thêm chút hi vọng đối với anh chồng mới. Phải biết rằng từ sau khi cậu đủ lớn, có thể tự chăm sóc mình thì chưa từng được ai tỉ mỉ chăm bẫm như vậy chứ chưa nói hiện tại đã lớn. Cho dù người làm tất cả việc này là một người đàn ông thì cậu vẫn chỉ cảm thấy trong lòng có đường.
Sau khi nhìn đến một khối quần áo nhìn có vẻ mới hơn đống đồ rách của cậu nằm ở cuối giường, Tạ Dương đôi mắt càng không khỏi sáng lên, không nghĩ ngợi vươn tay ra lấy tới.
"Ui..."
Tạ Dương hít hà một hơi bởi vì trong lúc vô tình đụng trúng miệng vết thương nơi ngực. Nơi đó cho dù là quả nhỏ hay vùng đất xung quanh đều có dấu vết rõ ràng cho thấy là đã bị rách da, còn sưng lên nữa. Bị đau đớn nhắc nhở cậu không khỏi từ trong vui vẻ vì được người chăm sóc tỉ mỉ thoát ra, không thể không cẩn thận hơn trong quá trình mặc quần áo vào. Dù thật lòng cậu không muốn mặc đâu...
Bộp!
"Hở?"
Tạ Dương đang đấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962253/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.