Trong lòng cậu lại nghĩ bản thân rốt cuộc nên thử đi hướng nào trước đây. Cái đại viện này cũng không biết là lớn bao nhiêu, lại có bao nhiêu cái tiểu viện. Dù cậu biết nó không thể giống như nhà dân bình thường trong Tạ thôn chỉ có một kiểu tứ hợp viên nhìn phát là thấy được tất cả nhưng cậu vẫn không nhịn được oán thầm nó lớn. Lớn như vậy khiến cậu cảm thấy thiếu an toàn cực kỳ...
Bộp, bộp, bộp...
Bỗng nhiên đâu đó trên hành lang vang lên tiếng bước chân khiến Tạ Dương quen sợ bóng sợ gió lập tức sợ hết hồn. Bản năng khiến cậu ngay lập tức quay người nhìn về phương hướng phát ra âm thanh. Đồng thời cậu còn không quên nép mình vào cây cột, chỉ để lộ ra một đôi mắt to tròn đen láy cùng chỏm tóc hơi rối căng thẳng nhìn đến căn nguyên của âm thanh.
Từ nơi xa, cậu nhìn thấy đang dần đi đến chỗ này của cậu là một người đàn ông trung niên. Trên tay ông ấy còn bưng một cái thau bằng đồng. Xa quá cho nên Tạ Dương không rõ bên trong là cái gì. Nhưng mà từ cái bóng trên mặt đất cùng bước chân rõ ràng của ông ấy Tạ Dương có thể chắc chắn ông là người, không phải quỷ. Khi dần dần nhìn được ngũ quan cùng biểu tình không phải dạng gì hung dữ của ông, tâm lý Tạ Dương không khỏi thả lỏng ra một chút. Không phải quỷ, còn có vẻ hiền lành...
Đúng ha... Quỷ sao có thể đi lại vào ban ngày. Cho dù có mà cậu cũng đã từng gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962244/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.