"Khụ... Đi thôi."
Hà thúc trong lòng như có hàng vạn con thảo nê mã chạy rầm rầm nhưng ngoài mặt lại cố ý tỏ ra không có gì khác thường tiếp tục đi. Có điều lần này ông đi chậm hơn thấy rõ.
Tạ Dương xấu hổ muốn chết nhưng thấy ông chiếu cố như vậy thì cậu vẫn vui vẻ đi theo. Cậu giống như đã cảm thấy cái chỗ khó xử kia rách ra chảy máu hay gì đó rồi. Nếu còn tiếp tục đi như lúc nãy nữa... Nghĩ đến thủ phạm hại cậu thành ra như vậy, Tạ Dương vô thức bệt miệng, trong lòng lại lăn tăn nghĩ muốn trừ điểm anh chồng mới kia nữa. Nhưng nghĩ đến sắp phải gặp anh chồng kia rồi, Tạ Dương không khỏi cảm thấy hồi hộp. Không biết có phải vì vậy hay không mà cậu không còn cảm thấy đau đớn trên người quá rõ ràng nữa. Nó đã bị thứ cảm xúc khác lấn chiếm.
Cậu không có biết trong lòng người đại thúc bên cạnh đang không ngừng nói: Thiếu gia à, không ngờ cậu lại là có cái sở thích này... Biểu tình có phải nói là một lời không thể diễn tả hết được.
Hai người hai tâm trạng khác nhau nhưng rối bời như nhau lòng vòng một đoạn dài mới đến được đại viện nơi Mặc Thâm đang ở.
Nó là một tòa tứ hợp viên tiêu chuẩn, ở giữa còn có một mái đình, xung quanh là hoa viên với đường đi lót đá quanh co uốn lượn đi vào các mặt của tứ viên. Ba mặt của tứ hợp viên đều có vách ngăn kiểu lan can sơn son cách biệt với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962242/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.