Mặc Thâm khẽ búng cái mũi ửng đỏ vì khóc của cậu, khiến cho Tạ Dương theo bản năng ngã đầu ra sau, vừa khéo lại khiến nó không còn cúi xuống nữa. Nhưng mà Tạ Dương vẫn là bị lời nói của Mặc Thâm làm kinh ngạc khẽ mở to hai mắt nhìn hắn. Tuy cậu đã ngờ ngợ được nơi này là đâu rồi nhưng mà... Ở cùng hắn sao?
"Chẳng lẽ em không muốn?"
Tạ Dương lập tức lắc đầu như trống bổi.
Mặc Thâm vừa lòng. Nhưng hắn vẫn còn nhớ lý do tại sao mình lại đưa cậu đến đây. Không đợi cho Tạ Dương tiêu hóa vấn đề vừa rồi hắn đã không cho phép phản kháng mà ra lệnh:
"Lên giường, cởi quần."
Lúc nói còn không quên khẽ đánh vào bên hông cậu thúc giục.
"A..."
Tạ Dương đầu óc còn đang mụ mị trong suy nghĩ lung ta lung tung nghe hắn nói thì vô thức làm theo. Nhưng đến khi bò được đến trên giường rồi cậu mới ý thức được người này vừa mới còn nói gì đó... Cởi quần!? Tạ Dương gần như khựng lại ngay lập tức, bối rối lại mờ mịt vô thố ngồi trên hai chân mình đáng thương nhìn hắn.
Mặc Thâm nhìn người đã ngồi quỳ trên giường nhưng lại giương đôi mắt to tròn khờ khạo ý hỏi nhìn hắn thì không khỏi buồn cười: "Mau lên."
"Cởi... Cởi làm gì ạ..."
Tạ Dương mặt mày méo sẹo cố gắng vớt vát, lấy hết can đảm hỏi lại. Giữa thanh thiên bạch nhật như vậy kêu cậu cởi quần là muốn làm gì chứ... Hắn còn ngồi đây xem cậu cởi quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962238/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.