Tạ Dương lại vô thức thả lỏng thân mình một cách khó hiểu. Thật ra cũng không khó hiểu, cậu chỉ là chưa quen cùng anh chồng mới lúc nọ lúc kia ở chung mà thôi. Nếu mỗi lần ở chung đều xấu hổ như vậy thì cậu sẽ không nhịn được tìm cái lỗ mà chui xuống mất. Quan trọng nhất là trong thâm tâm cậu vẫn hoài một tia sợ hãi đối với người này cho nên...
Mặc Thâm nhìn trong mắt biểu tình của tiểu nhút nhát nào đó, ngoài mặt lại không nói gì mà quay lưng đi ra ngoài. Tạ Dương thấy vậy cũng muốn bò xuống theo.
"Ở yên đó."
Nhưng một lời này của Mặc Thâm đã chặn đứng hành vi xuống giường của cậu.
Tạ Dương ngơ ngác ngồi im trên giường vừa giương đôi mắt mờ mịt nhìn theo bóng lưng khuất dần của nam nhân mà không hiểu tại sao mình không được ra ngoài. Nhưng cậu cũng không có làm trái ý hắn, chỉ đành ngồi ở mép giường, giương cổ ra bên ngoài tận lực nghe ngóng xem.
Ở gian ngoài Hà thúc bưng đến một cái khay. Trên khay trừ một chén cháo hoa nóng hổi thơm phức thì còn có một chén thuốc nhìn là biết đắng vô cùng.
"Hà thúc, từ giờ không cần chuẩn bị thuốc cho cháu nữa."
"Tại sao!?"
Hà thúc vừa nghe nụ cười trên môi đã lập tức tắt đi, không tin được hỏi lại. Làm sao ông có thể không thắc mắc. Thuốc đều đã uống hai mươi lăm năm. Trong suy nghĩ của Hà thúc và nhiều người trong Mặc gia thì Mặc Thâm có phải uống cả đời mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962237/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.