Mặc Thâm nhìn cậu vợ nhỏ khúm núm ngồi trên đùi mình, đến động đều không dám động thì thật sự rất muốn bắt nạt cậu. Dù hắn vẫn làm thế thật. Tuy hiện tại không thể bắt nạt toàn diện nhưng vẫn có thể bắt nạt chút chút.
"Ôm tôi."
Nam nhân giống như một vị vương gia ngạo mạn, mỗi lời nói đều là bá đạo ra lệnh, không cho phép chối từ. Đối với Tạ Dương mỗi câu của hắn sức nặng của nó còn lớn hơn cái sự nhút nhát trong lòng cậu nữa. Cho nên...
Tạ Dương không dám không nghe theo, nhưng cậu lúng búng mãi vẫn không biết nên ôm chỗ nào. Hắn cũng không nói... Ôm cổ thì khó nói không mặt đối mặt với hắn. Cậu sợ... Cho nên... Trong lúc nhất thời đầu óc Tạ Dương bất chợt lanh lợi ra. Cậu khẽ vươn tay làm ra hành động chim nhỏ nép vào người mà ôm lấy eo lưng nam nhân, đầu nhỏ cũng dán sát vào trong ngực hắn. Ở nơi người nam nhân không nhìn thấy nở một nụ cười đắc ý khó được.
Mặc Thâm nhìn cái đầu nhỏ trước ngực, khó nói trong lòng không có bất ngờ. Nhưng mà hắn là ai kia chứ. Hắn muốn làm cái gì đâu phải một Tạ tiểu Dương nói tránh là tránh được.
"Ngẩng đầu lên."
Nụ cười trên khóe môi Tạ Dương còn chưa kịp tắt đã cứng đờ ở đó. Cậu ở trong lòng mắng mình đắc ý quá sớm vừa rụt rè ngẩng đầu lên.
Ai biết... Cậu vừa ngẩng đầu, người kia lại cúi đầu... Cứ thế môi cậu lập tức chạm đến đỉnh nhọn của chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962231/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.