Nhập gia phả rồi mới chính thức đứng dưới tên hắn, nhượng hắn che chở. Tuy rằng theo tục lệ thì trước đám cưới tên tuổi của Tạ Dương đã phải được ghi vào gia phả rồi. Cho dù là tên tuổi của Tạ Dương ở trong thôn Tạ cũng là như vậy có tên hắn bên cạnh. Nhưng Mặc Thâm không chắc bên nhà tổ có thật sự coi trọng hôn sự này của hắn hay không. Cho dù hắn chẳng ưa gì cái họ này, nhưng nó lại là gốc gác của hắn, bằng chứng cho sự tồn tại của hắn nên không thể nói bỏ là bỏ.
"Nhập gia phả..."
Hà thúc vừa lẩm bẩm vừa đưa mắt nhìn Tạ Dương lúc này cũng đang giương đôi mặc mâu to tròn lắm lét quan sát cuộc nói chuyện của bọn họ. Trong lòng không rõ bâng khuâng cái gì nhưng cuối cùng ông vẫn thở dài nói: "Đúng là khó lòng mà nói bên kia chịu làm đàng hoàng cho thiếu gia. Cũng không biết không dưng tự nhiên ra một cái hôn sự... Bọn họ đến vui lây còn không làm được. Nhưng mà thiếu gia phải nghĩ cho kỹ, mệnh của con..."
"Con biết thúc thúc lo lắng cái gì. Nhưng cho dù vì bản thân hay vì a Dương, con đều phải làm việc này. Sẵn tiện con muốn tìm hiểu chút chuyện."
Mặc Thâm vừa cho đứa nhỏ cứ lắm la lắm lét bên cạnh không chịu gắp thức ăn mà chỉ lo nhai cơm một miếng cá. Rõ ràng là việc nguy hiểm ở dưới thái độ của hắn lại chỉ như đi dạo một vòng. Hà thúc dù rất không an tâm nhưng lại không thể ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962233/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.