Cho dù bao nhiêu năm bệnh hoạn hắn không tiếp xúc với ái tình nhưng mấy năm làm quỷ hắn nuốt chửng lại có ít yêu ma quỷ quái, lại từ trong đó đạt được cái gì. Bây giờ hắn đều đem áp dụng đến trên người Tạ Dương, cũng không uổng phí bao nhiêu năm làm người làm quỷ của mình chút nào.
Nhưng mà hắn lại muốn Tạ Dương chủ động dâng ra, càng sẽ tận tình đi trêu chọc cậu.
"Khó chịu..."
Tạ Dương vừa nói vừa không quên đỉnh mông chà sát tiểu chim đáng yêu phát dục thiếu thốn đã bị nam nhân trong lúc vô tình cố ý giải phóng đến bên ngoài lên vải vóc phía trước bụng dưới của hắn, muốn giải quyết khó chịu của mình bị hắn khơi mào lên nãy giờ.
"Khó chịu ở đâu?"
"...Hư!"
Tạ Dương nào phải đã hoàn toàn mất đi lý trí. Nhưng cậu xấu hổ không nói lại càng ra sức ma sát hạ thân, nữa như muốn nhờ vào đó bày tỏ cho nam nhân biết, nữa lại giống tự làm mới có ăn. Có điều cậu đã hỏi qua ý của nam nhân tà ác nào đó chưa.
"Tạ Dương."
"..."
Chú chim nhỏ bị bàn tay nam nhân khẽ bóp chặt khiến Tạ Dương trong khoảng khắc cứ nghĩ nó bay màu rồi. Hu hu...
Vốn là được tay hắn bao bộc thật sự rất kích thích... Nhưng Tạ Dương biết nếu cậu còn không làm hắn hài lòng, có khi cậu cũng bay màu theo...
"Khó chịu ở đây..."
Cái đầu nhỏ cúi xuống, lí nhí nói còn không quên đưa một tay ra nữa như muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962229/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.