Thời điểm ngày và đêm giao nhau được xem là thời khắc tối tăm nhất trong ngày.
Khi ánh sáng và bóng tối giao thoa, thế gian như không còn có hai thứ đó nữa mà chỉ là một mảng hố đen sâu hun hút. Đó là thời điểm yêu ma quỷ quái thích nhất. Chúng bị nhốt cả ngày ở một góc tối tăm bởi vì thái dương bên ngoài quá mãnh liệt cho nên khi được thả tự do vùng vẫy trong thế giới vốn từng là của chúng, chúng lại càng đặc biệt hung tàn. Khi đó chúng có thể dễ dàng vượt qua trở ngại do con người dựng nên, tìm đến món ăn yêu thích của mình. Miễn nơi đó đã có sẵn môi trường bóng tối thích hợp cho chúng nương nhờ, không bị ánh sáng cản trở. Thời khắc ấy, âm thân mang theo âm khí nồng đậm có thể giúp chúng tái hiện nhân gian phồn hoa đương nhiên sẽ khiến cho chúng vạn phần hướng tới. Chúng sẽ bất chấp tất cả chỉ để đoạt lấy...
Tích tích...
"Khựa khựa..."
Nơi căn phòng vốn không có nhiều dương khí bởi vì chủ nhân của nó bệnh hoại nhiều năm lại còn quay hơn nữa mặt về hướng Tây nên âm khí càng nặng khẽ vang lên những âm thanh vốn không nên tồn tại ở nơi này. Bên trong gian phòng chỉ còn sót lại chút ánh sáng cuối cùng của ban ngày vốn cũng không quá tối tăm. Nhưng hầu hết đồ vật trong phòng đều bằng gỗ mun khiến cho nó ở thời điểm này nhìn có vẻ âm trầm lại xưa cổ. Cho nên chút ánh sáng kia lại càng không đáng là gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962227/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.