Rõ ràng, thứ kia là bị khí tức trên chiếc áo dọa cho lùi lại. Có điều ham muốn được trở lại nhân gian của nó vẫn là khiến chiến thắng được nổi sợ nhất thời kia. Nãy giờ nó liếm được không ít âm khí trên người Tạ Dương, nó phát hiện bản thân mạnh mẽ hơn trước đó rất nhiều. Bản năng ác quỷ nói cho nó biết món ăn trước mặt vừa yếu ớt lại vừa thơm ngon, không ăn chính là lãng phí. Nó cũng không tin nó không làm gì được một cái áo. Nếu là chủ nhân của cái áo thì có khi nó sẽ còn sợ. Cho nên nó dùng một đoàn âm khí mạnh mẽ hất bay cái áo bởi vì sợ hãi mà thật ra không hề cầm chắc của Tạ Dương bay xuống giường rồi cười lên khặc khặc lao về phía cậu.
"Không ai cứu được ngươi đâu khựa khựa..."
Tạ Dương bỗng nhiên mất đi nơi để bám víu còn chưa kịp chuẩn bị tốt tinh thần đã thấy thứ gớm ghiếc kia lao về phía mình. Ba hồn bảy vía của Tạ Dương lập tức bay lên mây hết. Cậu chỉ còn biết theo bản năng ôm lấy thân thể nhỏ bé của mình vừa hét ầm lên đầy tuyệt vọng.
"Aaaa!!! Mặc Thâm cứu em!!"
Ở trong tiềm thức của Tạ Dương lúc này đã nhớ đến anh chồng mới gả. Nó lại gần như lập tức trở thành cái phao cứu mạng của cậu.
"Cứu em Mặc Thâm!!!"
"Aaaa!!! Đừng lại đây!!! Ô ô!!!"
"Mặc Thâm!!!"
Rầm!
Tại thời điểm tiếng hét đầy tuyệt vọng khiến người thương tiếc của Tạ Dương như xuyên thủng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962225/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.