"A!"
Bỗng nhiên cậu không để ý dưới chân mà bị vấp vào cái gì đó trên sàn, cơ thể theo bản năng ngã về phía trước. Dù cậu gần như ngay lập tức được người ôm lấy, tránh khỏi kết cục bị ngã sấp mặt. Thế nhưng biến cố này cũng khiến cho tâm tình đang có chiều hướng hỏng bét của cậu đạt đến đỉnh điểm. Cho nên khi bị nam nhân mắng, Tạ Dương gần như không thể khống chế mà rơi vào trạng thái trước đây khi còn ở Tạ gia.
"Cẩn thận dưới chân. Sao em hậu đậu quá vậy?"
Mặc Thâm không biết người bị mình giữ lấy nội tâm đã yếu ớt bất kham, sau khi để cho cậu đứng vững đã nhịn không được điểm vào cái mũi cậu mắng. Ai biết tiểu thê tử của hắn bị mắng thì cúi gằm đầu xuống tội nghiệp nhỏ giọng xin lỗi hắn. Cả người còn co quắp trông lại càng nhỏ bé đáng thương.
"..."
Hắn đã nói gì nặng lắm sao?
Nhìn người bỗng nhiên trở nên khép nép lại nơm nớp lo sợ như vậy, hắn không khỏi nắm mặt cậu lên hỏi: "*Em sao vậy*?"
Ai biết lại nhìn thấy một đôi mắt ửng đỏ đầy hoảng loạn khiến hắn nhất thời bị giật mình.
Người sau không nghĩ bị hắn thấy, nghĩ tới trước đây mỗi lần mình như vậy chỉ rước lấy phiền chán của người khác Tạ Dương vội vàng lắc đầu tránh khỏi tay hắn càng không dám nhìn hắn. Hồi đó cậu rất không hiểu tại sao đều là con, anh trai cậu khóc một tí đã có người xót, cậu thì càng bị chửi thậm tệ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962203/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.