Có thể là Hà thúc vẫn luôn ở đây làm việc này cho Mặc Thâm cho nên cậu nhanh chóng tìm thấy thau giặt đồ ở trong một góc phòng củi bên cạnh. Ai biết thời điểm tầm mắt cậu vô tình liếc qua một góc khuất nào đó thì bất chợt nhìn thấy một khối đen đen không có hình thù khẽ chuyển động. Trong lòng cậu giật thót nhưng ngoài mặt lại cố gắng không có biểu hiện ra ngoài, thản nhiên cầm cái thau rời đi phòng củi. Nhưng bởi vì chuyện này mà Tạ Dương không thể ung dung như trước được nữa. Ai biểu bản năng sợ hãi đã ăn vào trong máu. Với cả những lời Mặc Thâm đã nói trước đó càng khiến cho Tạ Dương không thể giống như trước đây vô tư được nữa.
Cho nên lúc Mặc Thâm tìm được Tạ Dương là cậu đang ngồi khép nép ở bên giếng giặt đồ. Cậu giặt đồ cũng không tập trung, lâu lâu sẽ cảnh giác đưa mắt lén lút nhìn xung quanh. Tinh thần luôn trong trạng thái căng như dây đàn. Vậy mà cậu vẫn cố gắng cắn răng chịu đựng. Lúc này mặt trời chói chang cậu đã như vậy, hắn thật sự không tưởng tượng được năm giờ sáng cậu lại có thể làm được việc gì dưới tình trạng này. Là vừa khóc vì sợ vừa làm sao?
Rốt cuộc thì tuổi thơ của cậu ác liệt hắn không phải không hiểu được. Nhưng chẳng lẽ cậu lại nhìn không ra hắn đối tốt với cậu?
Nào có, chỉ là hắn càng đối tốt với Tạ Dương, cậu lại càng sẽ lo được lo mất, càng sẽ tham lam. Nhưng tham lam xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962201/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.