"Nếu em có một món đồ quý giá, em sẽ giấu ở đâu?"
Tạ Dương cứ nghĩ hắn sẽ không đáp lại cậu bỗng nhiên bị lời này chọc cho ngây ngẩn. Tuy cậu hỏi nhưng cũng không nghĩ hắn lại nói vấn đề này. Có điều hắn đã chịu nói thì cậu vẫn nghiêm túc suy nghĩ.
Mặc Thâm khẽ cúi đầu nhìn tiểu thê tử trong ngực, thấy cậu thật sự nghiêm túc nghĩ lên thì không khỏi cảm thấy cậu sinh ra đúng thật là để dành cho hắn. Cậu làm cái gì cũng có thể chọc vào chỗ mềm mại của hắn, nhưng quái dị lại càng khiến tính tình hắn thêm ác liệt. Hắn nghĩ chiếm hữu, chọc khóc, lại nghĩ nhìn cậu sợ nhưng vẫn phải ỷ lại vào hắn. Hắn đương nhiên là sẽ nâng niu, bảo bộc cậu đấy... Cứ nghĩ hắn là bị một lần làm ác quỷ ảnh hưởng. Nhưng đó không phải cũng là những cảm xúc của chính hắn bị phóng đại lên ư. Sao trước đây hắn không nghĩ mình là người như vậy nhỉ? Hay là bởi vì trước đây hắn chưa có gặp được người hay cơ hội để bộc lộ nó ra? Có lẽ...
Tạ Dương lại không biết suy nghĩ trong lòng hắn. Mà nếu cậu biết thì chắc cũng sẽ rối rắm cho xem. Rốt cuộc thì cậu nên hay không nên như vậy mới tốt đây? Thật là khó nghĩ... Đối với vấn đề hắn hỏi, cậu sau khi nghĩ thông suốt thì nhìn hắn nói: "Đồ quý giá của em không có nhiều, mà thường em sẽ đặt nó ở nơi gần mình nhất. Trong phòng em có một cái hốc nhỏ bên cạnh giường, em sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962204/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.