Mặc Thâm nhất tâm đa dụng vừa chiếm cố chỗ này vừa an ủi chỗ khác, trong lòng còn giằng lại tiểu lệ quỷ không cho nó tự tung tự tác tránh làm bị thương đến tiểu thê tử vừa được hắn chiếu cố cho nguyên vẹn lành lặn, khỏi nói có bao nhiêu mệt. Dù sao hắn cũng còn muốn ăn dài dài, lại không muốn ngừng giữa chừng nữa nên đành cố gắng thôi. Vừa cảm thấy cửa mình kia mềm ra hắn đã lập tức động lên. Động cũng không phải một phát lút cán mà là biên độ nhỏ lại nhanh đem mài mòn đoạn cửa vào kia đến mềm như bột mì ngâm nước.
Không đau lại ma ma tô tô, còn có kích thích ở mấy chỗ, hành động đó của Mặc Thâm đương nhiên là không thể thỏa mãn được Tạ Dương rồi.
"Nhiều nữa... Nữa đi mà a..."
Vừa nói cậu vừa lắc mông, chà sát hai viên đậu hồng lên cơ ngực không lớn nhưng có đủ của ai đó. Không ngoại lệ là chọc cho hắn đỏ mắt.
Phốc!
"Ư ha!"
Bất ngờ bị xông thẳng vào trong, Tạ Dương khó tránh khỏi căng thẳng sóng lưng. Dù sao nơi kia còn chưa đủ độ co giản cùng sự quen thuộc đối với anh em của ai đó, đành rằng không có rách ra như lần trước nhưng Tạ Dương vẫn cảm thấy như tất cả lớp thịt đều bị kéo căng đến khó chịu.
Ở trong lúc thần trí đang mơ hồ thì những giác quan kia lại càng thêm phóng đại. Nhưng chưa đợi cậu cảm giác được khó chịu lâu hơn người anh em bên trong đang nằm yên tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962183/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.