Thật ra hắn không phải không đoán được chút chút dựa trên những dấu tích để lại trong hậu viện, nhưng nguyên nhân thì vẫn cần cậu đến nói rõ cho hắn. Đối với cậu vợ có bản tính nhút nhát lại tự ti thì nói nhiều mới là tốt. Nếu hắn không nói, tiểu nhút nhát kia sẽ im ỉm nín nhịn bên trong rồi tự nghĩ xiên nghĩ quẹo. Có đôi khi trêu chọc cậu rất vui, hắn cũng lợi dụng bản tính của cậu mà ăn đậu hũ rất nhiều, nhưng đó không đại biểu cho tất cả bản tính của cậu hắn đều thích. Ai biểu cậu là thê tử của hắn chi, không tính thì hắn tự đi uốn lại.
Tạ Dương rầm rì một chút rồi vẫn là tỉ tê nói: "Em... Em bỏ quên... Lúc tắm..."
Tuy rằng giọng nói của cậu dứt quãng nhưng Mặc Thâm vẫn có thể ghép nối lại được một cậu hoàn chỉnh. Sau đó hắn không nhịn được cho vỗ vào cái mông nhiều thịt nhất của người trong lòng một cái vang dội. Cũng không phải đánh yêu, đánh sắc tình như mọi khi mà là đánh thật, Tạ Dương đều cảm thấy cái mông mình nóng lên, âm ỉ đau như bị lửa đốt. Nhưng cậu chỉ dám hức một cái lúc bị đánh chứ không dám có ý kiến ý cò gì hết. Chưa nói đến bản tính nhút nhát sẽ theo bản năng nhận cái sai về cho mình, đối với việc đêm qua cậu vẫn là biết phần lớn nguyên nhân là do mình. Nếu cậu không bỏ quên rồi... Làm hại anh chồng nữa đêm vất vả trở về còn phải chăm sóc cậu.
Cho nên hắn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962181/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.