Mặc Thâm mém thì bị cậu chọc cho tức đến cười thành tiếng. Dù hắn cũng không phải muốn lấy lại luôn nhưng tiểu nhát gan này thế mà dám tham lam như vậy trước mặt hắn, thật sự là khiến hắn kinh ngạc. Nhìn khuôn mặt nhỏ ửng hồng, dù mí mắt đều hé ra một đường nhưng thần thái mê mang vẫn chứng tỏ thần trí cậu luôn trong trạng thái mơ hồ, hắn không nhịn được đem mặt cậu lên cho vò loạn một trận bỏ ghét.
Sau đó hắn mới nhẹ giọng đi dụ dỗ cậu.
"Ngoan, đưa tôi. Một lát nữa sẽ cho em."
"...Thật không?"
"..."
Dám nghi ngờ tôi nữa. Em thật là đáng đánh đòn mà.
May cho em là em đang bị sốt, nếu không tôi sẽ cho em biết tay. Lòng hắn nói như vậy nhưng miệng lại bảo:
"Thật."
"Vậy... Vậy anh lấy đi..."
Hắn vừa nói xong con Tạ tiểu Dương đã không có chần chừ bao lâu, sau đó ngoan ngoãn híp lại cặp mắt vốn chẳng hé ra được bao nhiêu của mình vừa nhu thuận đem tay nâng lên, giống như hiến vật quý mà đưa đến trước mặt hắn.
Mặc Thâm phải nhịn lắm mới không nắm cậu lên dày vò một trận nữa. Hắn đè xuống tà ác trong lòng đem mảnh vải trên tay cậu cho tháo ra, vắt ở một bên rồi nhanh chóng đem cả con tiểu thê tử và bản thân cho lột sạch.
Đúng vậy, hắn cũng muốn tắm nữa.
Quan trọng nhất là cái con tiểu thê tử kia không thể tự tắm được cho nên hắn dứt khoát tiết kiệm nước luôn.
"Hơ..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962184/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.