Mặc Thâm không có giải thích nhiều mà căn dặn tiểu thê tử hậu đậu của mình thật kỹ. Dưới ánh mắt chăm chú của hắn nhìn Tạ Dương đối với hắn tràn ngập sự quyến luyến không nỡ nhưng vẫn gật đầu thì mới an lòng làm chuyện tiếp theo.
Kết quả là tối hôm đó Mặc Thâm đợi Tạ Dương tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường hắn mới đi.
"Đau không?"
Hắn vừa nói vừa đưa ngón tay tiểu thê tử vừa bị mình lấy đi vài giọt máu lên miệng ngậm lấy, tiến hành cầm máu.
Tạ Dương bị cảm xúc trên đầu ngón tay chọc cho nhộn nhào mà ngốc nghếch lắc đầu. Anh chồng rất nhẹ nhàng, thật sự không đau, chỉ nhói lên chút thôi.
Mặc Thâm chẳng biết cậu nói thật hay giả, nhưng sau khi tiêu độc rồi hắn lại lấy kim sang dược ra thoa lên miệng vết thương nhỏ xíu, còn rất cẩn thận mà băng bó lại rồi mới chịu thôi. Đừng nghĩ hắn cẩn thận thái quá, chỉ đơn giản là vì máu của Tạ Dương có sức hấp dẫn rất lớn với những thứ không sạch sẽ. Hắn không muốn lũ dơ bẩn kia hưởng được tí lợi nào hết.
Hiện tại có hắn ở đây chúng nó mới không dám hoàng hoành, đợi hắn đi rồi khó nói những thứ hắn làm cho cậu mấy ngày nay cũng không thể hoàn toàn đảm bảo tiểu thê tử sẽ bình an. Dù rất nhanh thôi hắn sẽ cho chúng trả giá vì dám nhăm nhe đồ trong túi hắn.
Tạ Dương ngồi ở trên giường ngơ ngác nhìn hắn săn sóc lại nghiêm túc như đang làm chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962176/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.