Tiếp đó là quãng thời gian hắn ở nhà xử lý những thứ hắn mua được, chuẩn bị cho tiểu thê tử vượt qua kiếp nạn lớn này.
Chớp mắt một cái ba ngày đã trôi qua.
Hôm đó bỗng nhiên Hà thúc chạy đến tìm hắn lúc hắn đang cùng tiểu thê tử ở trong thư phòng, người thì tập viết chữ đến cần mẫn, hắn thì nghiên cứu mấy thứ trong tay.
"Thúc cứ nói đi."
Thấy ông nhìn Tạ Dương bên cạnh đánh ý thì Mặc Thâm không sao cả nói.
Hà thúc hiểu ra ngay. Ông nhìn ai đó tuy đang viết chữ nhưng vành tai lại run run, rõ ràng đang dỏng tai lên nghe ngóng nhưng vẫn làm bộ như không quan tâm thì không khỏi buồn cười, đặng nói: "Thúc vừa nghe được một tin. Đại trạch bên kia đến một tên đạo sĩ."
Lời này của ông lập tức nhận được ngay hai cái ánh mắt mãnh liệt. Mặc Thâm thì khỏi nói, đến cả Tạ Dương đều là bàng hoàng nhìn lên. Hà thúc xem như rõ thiếu gia nhà ông đã nói hết với đứa nhỏ kia rồi.
Cũng tốt. Đều là người một nhà, có nạn cùng chịu có phúc cùng chia. Đứa nhỏ này ông cũng công nhận.
"Là ai mời đến?"
Mặc Thâm nghiêm nghị lên hẳn.
"Là phía Mặc Thanh Phong nhị gia."
Hà thúc nếu đã biết thì sẽ tìm hiểu cặn kẽ rồi mới đến nói.
"Thúc có nhìn thấy người không? Thúc nhìn nhận thế nào về người đó?"
Mặc Thâm lại hỏi, trong lòng không ngừng loạn chuyển.
Rõ ràng hắn đã đặt mánh ở trên trấn, vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962178/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.