Quả nhiên sau khi ông ta nói, vô tình ẩn ý lại phần nào nói lên tình huống thực, tuy không rõ có phải trùng hợp hay không nhưng vẫn là đánh động được hai cha con Mặc nhị gia.
"Lý đạo sĩ đã có tuệ nhãn này thì nhất định cũng có bản lĩnh hơn người. Vậy tôi không nói vòng vo nữa. Ông có cách nào để đối với một lệ quỷ hay không?"
Vốn nghĩ còn phải tốn thêm chút nước miếng, ai biết Mặc Huyền lại nói thẳng thừng ra như vậy, trong lúc nhất thời khiến cho Lý Thuần Phong không khỏi âm thầm giật thót.
Cũng không thể trách gã, người như gã đương nhiên sẽ sợ chết hơn người ta. Tuy rằng việc càng khó thì thù lao nhận được sẽ càng nhiều, nhưng mà lỡ không may bồi cả mạng vào thì mất còn hơn được. Nhưng chưa biết gì mà tự hủy bảng hiệu của mình thì...
"Lệ quỷ mà công tử nói trình độ thế nào? Đã ra tay sát hại người bao giờ chưa?"
Gã sau khi giật mình thì vẫn một bộ nghiêm nghị như không quá để ý nhìn Mặc Huyền hỏi cặn kẽ. Thật ra cũng không cần làm bộ, đối với chuyện liên quan đến mạng sống cho dù là quỷ vẫn phải nghiêm túc lên thôi.
Mặc Huyền nhìn thấy vậy cũng không biết trong lòng nghĩ cái gì nhưng hắn vẫn thản nhiên nói: "Rất khó đối phó, đặc biệt hung tàn."
Lý Thuận phải định lực lắm mới không có phản ứng thái quá với những lời vừa nghe được. Gã ở trong lòng âm thầm lau mồ hôi, vừa đánh bàn tính vừa nhíu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962171/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.