"Tôi đi á? Tôi đi đâu?" Chung Ngôn né cánh tay vung đến của ông, "Cậu cả của mấy người về sau phải ăn cơm, dù sao thì cơm cũng nên để tôi làm chứ?"
"Đồ ăn của cậu cả đều đã được sắp xếp sẵn rồi, đâu đến lượt một người ngoài như cô nhúng tay vào!" Trương Khai không nể nang gì, từ trên xuống dưới Tần trạch đều biết đây là cô dâu được mua về để xung hỉ, không phải là chủ tử thật sự.
"Được thôi, ông cứ nhớ kĩ lời mình nói đấy, về sau nếu có chuyện gì cần tìm tôi, tôi sẽ không dễ dãi đâu." Chung Ngôn cười cười cho qua, y đã mài dũa tính cách của mình trong biết bao năm tháng chán ngắt ấy rồi, bây giờ rất ít khi nổi giận. Nếu như không thể đi vào nhà bếp, vậy thì đi chỗ khác thăm thú thôi, dù gì Tần trạch cũng rộng lớn như vậy.
Ở bên cửa phía đông, Nguyên Mặc đang ôm hai bình thuốc nhỏ màu đen chạy về giống như ôm thuốc tiên thần cho để cứu mạng. Vừa rồi cậu đã cầm bạc đi phối thuốc, bởi vì từ nhỏ đã theo cậu chủ cho nên học được kha khá chữ, chiếc bình miệng rộng trong tay cậu chứa thuốc mỡ hổ thảo dược, trong đó còn có lô hội, vỏ cây dâm bụt, vụn long não, hạt tiêu và giấm gạo, những thứ tưởng chừng có thể ăn bình thường này trộn lẫn vào nhau sẽ tạo thành một loại thuốc, chưa có thầy lang nào từng nghe đến. Một bình khác thì lạ hơn, dùng mật heo tươi cùng với cây đại hoàng, thuốc đắng nghiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nga-cot-luan-hoi/3422636/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.