Em trở về Hà Nội, lúc những mảng xám xịt trong tâm hồn đã tróc vẩy. Em ngồi gỡ băng ghi âm để thực hiện loạt bài báo. Thấy điện thoại hiện số của anh, giọng nói vẫn ấm lạ thường: “Băng Di đã về Hà Nội rồi phải không?”
- Vâng, sao anh biết?
- Vì anh thấy hôm nay Hà Nội ấm hơn?
Em suýt làm rơi điện thoại xuống nền nhà, mặt đỏ bừng vì bối rối. Một người khô khan như anh, sao anh lại nói một câu ấm áp như lò sưởi thế. Em khẽ mỉm cười: “Cảm ơn anh.”
Em ngồi ăn trưa với anh, ở một quán kín đáo và ấm áp. Anh ngồi gỡ thức ăn cho em và không quên dặn em cẩn thận kẻo bỏng. Em thi thoảng lén nhìn anh trìu mếm, cái nhìn như thể: “Cả thế giới này, chỉ cần có anh là đủ rồi. Sau đó sẽ có không khí, mặt trăng, mặt trời, cây cối và cát, đá, sỏi. Và nếu có cây, em thích đó sẽ là cây điệp vàng cứng cáp, rực rỡ. Em nhất định sẽ tựa lưng vào thân cây, để nhìn anh thật gần…”
- Em đang nghĩ gì thế, Băng Di? – M hỏi.
- Em không nghĩ gì. Em chỉ không biết anh đến Trái Đất này có phải để ngồi bên em, thật ấm và bình yên như lúc này không?
Anh kể cho em nhiều hơn về ngày hôm qua, về tuổi thơ, về tình yêu và sự nghiệp. Em đọc trong đôi mắt anh vẻ nam nhi, mạnh mẽ, rắn rỏi. Nhưng sâu hơn trong đôi mắt cương nghị ấy, là một M rất tình cảm và yếu đuối. Là M rất chung tình. Một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-nhu-chua-tung-gap-anh/647985/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.