Em rất sợ khi nghe người trong cuộc nói với mình những lời an ủi: “Giá như chúng mình gặp nhau sớm hơn…” hoặc: “Anh đã từng yêu am chân thành. “Tất cả những lời nói dối ấy, đều có thể làm em bật khóc!!!
Có khác gì đau anh, việc ai là người rời khỏi con đường đi chung sớm hơn một bước chân? Chỉ là em hi vọng, vết thương em về đến nhà hoặc đưa chân em tới một ngã rẽ khác.
Lúc em đến điểm hẹn để gặp anh, em từng nghĩ sẽ nói chuyện với anh ríu tít. Làm sao có đủ thời gian để kể hết cho anh nghe những chuyện mà em thấy mỗi ngày. Để chúng ta thấy giá trị của tình yêu, để thêm trân trọng hiện tại hơn.
Thế nhưng, lần nào ở bên nhau, chúng ta cũng có lý do để bảo vệ cái tôi của mình. Trong tình yêu, hai cái tôi quá quyết liệt sẽ đẩy em và anh xa nhau hơn. Và điểm chung cuối cùng còn lại với nhau, chính là câu nói nghe buốt tâm can: “Anh đã từng yêu em rất chân thành.”
Lúc tỉnh táo và hồn nhiên, em từng ước, giá như anh và em, dù đất trời sụp xuống dưới chân, cũng không một ai nói đến hai từ “chia tay”. Bởi nghe xót xa phát khóc.
Em thương anh lắm, nhưng lại quá tỉnh táo khi nghĩ rằng nếu chúng ta cứ nắm tay nhau đi xa thêm, rồi sẽ đến lúc cả hai cùng buông tay ở con đương quá mờ mịt. Em sợ tình yêu sẽ bị hủy diệt ở một nơi, nó khiến cả anh và em cùng sợ hãi mỗi khi nhớ đến.
Đã nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-nhu-chua-tung-gap-anh/647986/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.