Em đã bảo anh nhắn tên bé, ngày tháng năm sinh, quê quán, căn bệnh, kèm theo một tấm ảnh vào thư điện tử ghi trên card visit. Rồi quay lưng rời khỏi ánh mắt anh, như thể việc gặp anh với những cảm xúc xám xịt có chất chứa sâu thẩm trong lòng. Em đã rời khỏi anh trong những suy nghĩ miên man về P. Về những hồi ức xinh đẹp hai người từng có với nhau.
Em vẫn làm việc với tâm trạng mộng du của người không đi trên mặt đất. Cả đến khi với buổi họp báo thế giới thiệu chương trình trực tuyến về mổ tim cho trẻ, em cũng không thể tập trung vào những động tác thoăn thoắt của các bác sĩ trên màn hình. Cho đến khi hình ảnh anh xuất hiện, em cảm thấy một sự thân quen kỳ lạ. Anh như cơn gió đã xua tan sự xám hồn của khói thuốc, của tuyệt vọng và chán chường trong suy nghĩ tưởng như không lối thoát của em.
Đôi mắt của anh, nhìn gần thật đẹp và an yên. Em đã nhìn rất lâu vào đôi mắt anh, để tin rằng em không thể nhằm anh với bác sĩ K, bác sĩ P, bác sĩ L rất nổi tiếng trong ngành tim mạch nước nhà.
Em lặng lẽ rời khỏi thành phố vào một ngày Hà Nội giá lạnh. Và không quên nhắn cho anh một tin, thật ấm: “Em vào phương Nam tránh rét, gió ở ban công ùa vào từng đợt thật lạnh. Nhớ mặc áo ấm nhé. Tạm biệt anh.”
Ngày nào ở Sài Gòn, em cũng gặp anh trong suy nghĩ của mình. Lúc ngồi uống cà phê một mình trên phố, thấy nhớ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-nhu-chua-tung-gap-anh/647984/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.