Vừa nghe được tin tức của Yến Đình, những cảm xúc ngổn ngang trong lòng Vân Kiều đều tan biến đi mất.
Nàng siết chặt ống tay áo theo bản năng, ánh mắt nàng sáng lên vì quá trông đợi: “Hắn đang ở đâu?”
“Hắn…” mắt tiểu nhị cúi xuống né tránh ánh mắt của nàng, miệng nói lắp, hắn nhắm mắt, tựa như đang hạ quyết tâm, sau đó mở mắt ra nói: “Hôm qua ngài vừa đi, ta có đi hỏi xung quanh giúp ngài, trùng hợp lúc đó có một thư sinh thường hay đến quán uống trà, hắn nói đầu xuân hắn từng kết bằng hữu với Yến công tử đến từ Bình Thành. Không biết có phải người ngài muốn tìm không?”
Hôm qua, Vân Kiều chưa từng nói với hắn nàng ở đâu tới, cho nên nghe được hai chữ “Bình Thành” nàng lập tức vui vẻ: “Đúng rồi!”
“Theo như tin tức của ngươi,” Nguyên Anh ở bên cạnh cũng vui không kém, giục tiểu nhị kia mau nói: “Thì Yến Đình đang ở đâu?”
“Ta không chắc hắn nói Yến công tử ở Bình Thành kia có phải là người phu nhân muốn tìm hay không, cho nên ta không hỏi nhiều. Nếu phu nhân muốn biết thì có thể đến hỏi hắn!” Tiểu nhị gãi đầu: “Vốn ta còn đang không biết phải báo tin này cho phu nhân thế nào, vừa hay lại gặp ngài ở đây!”
Tiếp đó, Vân Kiều hỏi: “Người thư sinh ngươi nói là họ gì? Hắn sống ở đâu?”
Tiểu nhị né tránh ánh mắt của Vân Kiều: “Hắn là khách quen của tửu lầu chúng ta, họ Điền, còn ở đâu thì ta chưa từng hỏi đến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2925003/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.