Bởi vì mất thời gian ở Duyệt Lai tửu lâu, nên Vân Kiều tranh thủ, cuối cùng cũng hỏi được hai khách điếm khác. Kết quả cũng không ngoài dự liệu, bọn họ đều nói chưa từng nhìn thấy Yến Đình.
Lúc ra về, trời đã ngả về phía tây, ánh nắng đỏ trải rộng ở chân trời.
Khói bếp lượn lờ bốc lên, đi trên đường mơ hồ có thể ngửi được mùi cơm chín mê người khiến cho mọi người muốn trở về nhà ngay lập tức.
Chỉ là nhà của nàng quá xa, phu quân thì không có tung tích.
“Vận khí của ta trước giờ không tốt lắm, nếu trong một ngày có thể tìm được người thì thật lạ!” Vân Kiều tự giễu, siết chặt bức hoạ trong tay: “Dù sao cũng còn hơn phân nửa khách điếm chưa hỏi, mai lại tiếp tục!”
Nàng quay sang nói với Tố Hoà: “Thật vất vả cho ngươi rồi!” Sau đó nàng đỡ lấy Thiên Thiên, ủ dột nói: “Là ta không tính toán kỹ, bình thường muội không ra khỏi cửa, ngày hôm nay hẳn là muội rất khó chịu!”
Mấy năm nay, Vân Kiều chạy ngược chạy xuôi làm ăn, những chuyện như thế này cũng đã quen.
Thiên Thiên rất ít khi ra ngoài, thường ngày chỉ thêu thùa ở trong nhà, hôm nay có chút không quen, dù không mở miệng phàn nàn điều gì nhưng bước chân vô thức nặng nề thêm.
“Muội không sao!” Từ Thiên Thiên thẳng lưng, cố gắng làm bộ không việc gì, giọng chắc chắn: “Thật đó!”
Người của Nguyên gia rất tốt, nhưng suy cho cùng là do nàng chưa quen với cuộc sống nơi đây, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2925005/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.