Lời này nghe qua giống như là thuận miệng trêu chọc, nhưng Vân Kiều lại nhìn hắn không chớp mắt, tựa như muốn hắn đưa ra lời hứa hẹn.
Bùi Thừa Tư thu lại vẻ mặt hững hờ, hắn vuốt tóc nàng, hỏi ngược lại: “Trong lòng nàng, chẳng lẽ ta là người ngu ngốc đến thế sao?”
Từ “ngu ngốc” này đương nhiên là nói đến Đương Kim Thánh Thượng.
Tuy là phụ thân, nhưng Bùi Thừa Tư không có chút tình cảm gì với người cha nửa đường nhận lại này, thậm chí còn không hề kính sợ.
Vân Kiều phủ nhận: “Không phải!”
Nàng chưa từng thấy Đương Kim Thánh Thượng, nhưng đứng ở lập trường của Bùi Thừa Tư, đương nhiên nàng cũng sẽ không có hảo cảm với ông ấy.
“Nàng cứ yên tâm, bất luận thế nào, ta cũng gì sẽ không trở thành dáng vẻ của ông ấy!” Bùi Thừa Tư vuốt ve mái tóc dài của Vân Kiều, uyển chuyển nói: “Mấy ngày nữa nàng tiến cung theo ta đi gặp Trần hoàng hậu!”
Đề tài này chuyển quá nhanh, Vân Kiều không kịp phòng bị, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Bùi Thừa Tư bị dáng vẻ này của nàng chọc cười: “Sợ đến vậy sao?”
“Đương nhiên rồi!” Vân Kiều vuốt ngực, nàng cảm thấy vô cùng hồi hộp, chần chờ một lúc, nàng hỏi: “Tại sao?”
Thấy nàng sốt ruột, Bùi Thừa Tư chậm rãi nói: “Những ngày này cực kỳ bận một phần cũng vì chuyện này. Vốn, ta định đàm phán mọi chuyện xong hết rồi mới nói cho nàng biết…”
Vân Kiều bấm vào tay hắn, giục nói: “Chàng đừng nói quanh co nữa!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924980/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.