Bị Lương ma ma nhìn chằm chằm, Vân Kiều càng thêm quẫn bách.
Những ngày này, Vân Kiều đã hình thành thói quen nghe theo những gì ma ma nói, dưới tình huống này, có thể nói là tiến thoái lưỡng nan.
Rõ ràng Lương ma ma nhìn thấy nàng chùn bước, nhưng bà lại không buông tha, giọng nói đanh thép: “Phu nhân, ngài trốn tránh nhất thời, chẳng lẽ ngài có thể trốn tránh cả đời sao?”
Trong cung xem trọng nhất là quy củ, Lương ma ma nghiêm túc lặp đi lặp lại những lời này với Vân Kiều.
Giống như bây giờ ngôn từ phỉ báng tràn lan khắp nơi, bọn nha hoàn nhàn rỗi lấy chuyện của nàng ra làm đề tài bàn tán, là vì không xem quy củ ra gì.
Nếu truy cứu trách nhiệm thì Minh Hương là quản sự cũng không thể thoát.
Vậy mà nàng ta chẳng quan tâm, mặc kệ mọi chuyện.
“Thái Tử Điện Hạ sai lão nô đến phủ, chắc hẳn ngài cũng biết rõ nguyên do,” Lương ma ma biết Vân Kiều quan tâm đến điều gì nhất, bà khéo léo đưa Bùi Thừa Tư ra, thấp giọng nói: “Sau này vào cung, những chuyện cần phải quyết tuyệt rất nhiều…”
Ngay cả người trong phủ còn dạy bảo không được thì sau này vào cung, phải làm thế nào?
Vân Kiều nghe ra ý tứ không hài lòng của Lương ma ma, nàng cắn môi: “Tạ ma ma chỉ điểm!”
Nói xong, nàng bước lên bậc thang.
Hai nha hoàn vừa rồi hăng hái bàn luận, vừa nhìn thấy nàng đôi mắt liền trợn ngược lên, bên trong ánh mắt ngập tràn vẻ kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924982/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.