Bùi Thừa Tư nhẫm tính thời gian, đợi sau khi Vân Kiều dùng cơm trưa với Trần Hoàng Hậu ở Thanh Hoà cung xong mới sai người đón nàng về.
Nội thị đi phía trước dẫn đường, Vân Kiều bình tĩnh đi theo sau. Đến khi vào thiên điện, nhìn thấy Bùi Thừa Tư đã trở về, nàng mới đưa tay vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Dù nàng không biểu lộ sợ hãi nhưng trong lòng vẫn rất căng thẳng.
Bùi Thừa Tư pha một ấm trà ngon rồi đẩy tách trà đến trước mặt nàng: “Trôi qua nửa ngày, thật vất vả cho nàng!”
“Cũng may là Hoàng Hậu nương nương không làm khó ta!” Vân Kiều nâng chén trà, mím môi cười: “Vả lại có Linh Nghi ở đó, phần lớn thời gian ta đều chơi với nàng ấy nên cũng dễ thở hơn nhiều!”
“Chuyện đã thương nghị xong, không lâu nữa nàng sẽ là tiểu bối của Trần gia, sao bà ấy có thể làm khó nàng được?” Bùi Thừa Tư thấy khi nàng nhắc đến Linh Nghi, đuôi mắt cong lên tràn đầy ý cười, liền thuận miệng hỏi: “Nàng rất thích Trần cô nương sao?”
Vân Kiều gật đầu: “Ngày thường Linh Nghi xinh xắn đáng yêu, lúc trước nhìn thấy ở rạp kịch ta đã thấy thích rồi. Hơn nữa tính cách nàng cũng tốt, tuy nàng là tiểu thư được cưng chiều trong phủ Quốc Công, nhưng tính tình không ngang ngược…”
Nàng thao thao bất tuyệt kể những điểm tốt của Linh Nghi, Bùi Thừa Tư nghe một hồi, vuốt cằm nói: “Ta thấy Trần cô nương cũng thân thiết với nàng, nếu đã hợp như vậy thì biệt viện kia chỉ cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924978/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.