Vô tình biết được tin tức của Phó Dư, đối với Vân Kiều được xem là tin vui bất ngờ, thời gian ở trong kinh này cũng xem đó là một hy vọng.
Bùi Thừa Tư đã vào Đông Cung, mọi sinh hoạt đều ở trong cung, nếu không phải chuyện quan trọng hắn rất khó ra ngoài, biệt viện của Trần gia giờ đây thuộc về Vân Kiều.
Sau khi về đến nhà, Vân Kiều lập tức nói chuyện của Phó Dư cho Thiên Thiên, sau đó lục lọi hành lý của kình tìm kiếm sổ sách lúc trước.
Từ Thiên Thiên vừa mừng vừa lo: “Phó Dư ca ca muốn về kinh sao? Chẳng phải là sắp tới chúng ta có thể được gặp huynh ấy rồi sao?”
Tính tình Phó Dư từ nhỏ đã năng động hoạt bát, tuy cha hắn là tiên sinh dạy học nhưng hắn không thích đọc sách, cả ngày trêu chọc khắp nơi, là “Tiểu ma vương” ở trấn trên.
Không biết từ khi nào, Thiên Thiên đi theo sau hắn gọi “Phó Dư ca ca”. Chỉ là sau khi mẫu thân nàng qua đời, phụ thân dọn nhà đi nơi khác, Phó Dư lại tòng quân ở biên cảnh, cho nên không còn gặp lại nhau.
Bây giờ biết tin hắn bình an vô sự, thậm chí còn có công trạng, đương nhiên nàng cảm thấy vui mừng.
“Đúng vậy,” Vân Kiều nhìn nàng, vui mừng nói: “Lúc trước hắn có để lại bạc cho ta, nói ta sau khi làm ăn có tiền hắn sẽ trở về đòi lại. Thoáng một cái đã nhiều năm trôi qua, thật tốt… Cuối cùng ta có thể trả lại cho hắn rồi!”
Hai năm trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924977/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.