Các nữ quyến khi đi dự tiệc, phần lớn đều mang thêm một bộ váy áo, để phòng ngừa bất kỳ tình huống nào. Lương ma ma làm việc ổn thoả, đương nhiên sẽ không để xảy ra sai sót, vừa thấy Vân Kiều nghiêng mình đánh đổ chén rượu, ngay lập tức bà phân phó Minh Hương đi lấy bộ váy áo phòng bị.
Vốn dĩ Vân Kiều muốn tránh đối đáp, cho nên sau khi thay lại váy khác, nàng không vội quay lại, miễn cho Triệu Nhạn Lăng nghĩ trò chọc ngoáy nàng.
“Hôm nay cô nương hành xử rất tốt!” Lương ma ma thấy nàng uể oải, liền mỉm cười trấn an.
Từ khi xác định thân phận mới cho Vân Kiều, bà cũng sửa lời lại, chuyển xưng hô “phu nhân” thành “cô nương”, vô cùng cẩn trọng.
“Đây chỉ xem như là kế sách tạm thời thôi, dù sao cũng không thể ngồi ở đó để chờ muối mặt!” Vân Kiều thở dài: “Nhưng mà, có khi người khác cũng nhìn ra ta đang né tránh!”
Cũng không còn cách nào khác.
Dù sao nàng không giỏi viết văn, cho nên cách nào vô hại thì chọn cách đó, trước mắt đã giải quyết xong tình huống khó xử.
“Là lão nô sơ sót,” Lương ma ma nhận trách nhiệm về mình, sau đó lại nói: “Lão nô đã chuẩn bị cho ngài nữ tiên sinh để dạy viết chữ…”
Vân Kiều nghe xong, vẻ mặt như muốn suy sụp, nhưng lại không dám phản bác lời nào, chỉ mơ hồ nói: “Chuyện này cũng không phải mười ngày nửa tháng là có thể học được!”
“Vì vậy cho nên càng phải bắt đầu sớm!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924975/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.