Đối mặt với vấn đề hết sức bình thường này của Phó Dư, Vân Kiều không biết phải trả lời thế nào, nụ cười trên mặt cũng vì vậy nhạt đi, nàng lấy cớ uống trà để che giấu.
Chỉ cần người tinh mắt đều có thể nhận ra sự thay đổi nhỏ này, huống hồ gì Phó Dư đã làm mật thám bao nhiêu năm, hắn rất giỏi nhìn mặt đoán người.
“Hắn đối xử không tốt với ngươi sao?” Phó Dư nhíu mày hỏi.
Lúc hắn không cười, vẻ mặt hắn trở nên sắc lạnh.
Vân Kiều sờ chóp mũi phủ nhận: “Cũng không phải là không tốt…chỉ là chuyện này nói ra rất dài dòng, trong chốc lát không thể nói rõ được!”
Phó Dư nghe ra ý che chở trong lời nàng, hắn im lặng một lúc, sau đó chủ động kể chuyện về bản thân: “Hai năm trước ta nhận mật lệnh của Tướng quân lẻn vào Tây Vực, cần phải che giấu thân phận, cho nên không thể báo tin về. Vốn ta định sau khi hồi kinh báo cáo tình hình, sẽ tìm cơ hội xin phép về Bình Thành, nhưng không bao lâu Tiên Đế lại băng hà!”
“Thánh Thượng giao cấm quân cho ta, nên tạm thời không rời đi được, ta có sai người mang lễ vật về trước…”
Phó Dư sai người đưa đồ về Bình Thành, ngoài một phong thư tự viết còn có hơn phân nửa lễ vật được luận công ban thưởng. Nhưng hạ nhân chưa kịp hồi kinh, thì sáng nay sau khi bãi triều, lần đầu tiên, hắn nghe được tin tức về Vân Kiều là từ Thánh Thượng.
Mấy năm nay, Phó Dư chinh chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924963/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.