Vân Kiều chưa bao giờ cảm thấy sức lực giữa mình và Bùi Thừa Tư lại chênh lệch lớn như vậy, dù nàng có giãy giụa đến cỡ nào thì cũng không thoát ra khỏi tay hắn được.
Giữa môi lưỡi giao nhau ngoài vị chua của mứt mơ còn có mùi rỉ sắt của máu, khiến người khác bối rối.
Cũng không biết trôi qua bao lâu, cuối cùng Bùi Thừa Tư cũng dừng lại. Vân Kiều nghiêng đầu há miệng thở dốc.
Thái độ Bùi Thừa Tư đã dịu đi rất nhiều, hắn đưa tay quệt vết máu ở khoé môi, bất đắc dĩ nói: “Đúng là miệng lưỡi sắc bén mà…Bảo ta ngày mai gặp người thế nào đây?”
“Đáng đời!” Vân Kiều tức giận nói.
Khoảnh khắc vừa rồi, Vân Kiều thật sự cảm thấy Bùi Thừa Tư như muốn ăn mình, cực kỳ tàn bạo, hoàn toàn khác xa với chàng thư sinh ôn nhu ít nói trong trí nhớ của nàng.
Hắn đến kinh thành đã thay đổi rồi sao? Hay trước giờ hắn vẫn như vậy, chỉ do nàng không phát giác được?
Vân Kiều không biết, chỉ có thể khẳng định, nàng không thích người như vậy.
Trong lòng nghĩ thế nào, nàng nói thế ấy.
“Ta rất ghét bị người khác ép buộc,” Vân Kiều nâng mắt nhìn thẳng Bùi Thừa Tư, trịnh trọng nói: “Nếu còn một lần như vậy nữa, ta sẽ trở mặt với chàng!”
Hiện giờ, người dám nói chuyện với Bùi Thừa Tư như vậy, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Với những người khác, mặc kệ là sau lưng có phê bình thế nào đi chăng nữa nhưng khi đứng trước mặt hắn đều sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924965/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.